Cô à! Bỗng dưng em nhớ…

Cô à! Bỗng dưng em nhớ…

3/17/2015 2:06:13 AM

Chiều nay – Buổi chiều đượm buồn của ngày đông đến, em thấy lòng mình nhẹ bẫng, thấy tim mình không còn hoang mang lo lắng những nhập nhằng chuyện không vui đã cũ. Cô có biết, vì điều gì không.

Tháng năm dài đằng đẵng, xa mái trường, xa thầy cô, xa bạn bè… Em những tưởng, cuộc sống xô bồ sẽ khiến em cứng cáp mạnh mẽ hơn. Thế nhưng, xa rời nơi đầy ấp tình yêu thương trìu mến, em mới choàng tỉnh nhận ra rằng đánh mất niềm vui đơn giản lại là nguồn cội của nỗi đau trường kì.

Cô ơi! Em biết rõ, cuộc đời chưa bao giờ tồn tại hai chữ “Giá như”. Thế mà, em vẫn ước được nhiều lần réo gọi nó. Là bởi, trường đời lắm chông gai khó khăn, lắm những thủ đoạn toan tính, lắm những vụ lời lừa lọc, em nhận ra điều ấy rồi, không dễ dàng nuốt trôi cô ạ.

 

0029.png

Hôm nay – một chiều cuối đông nghiêng mình trở lạnh, em lang thang góc phố thân thuộc thuở học trò, đắm mình dạo quanh ngõ nhỏ yên tĩnh khi xưa. Bây giờ đã thay da đổi thịt khoát lên mình những tấm áo mới mẻ đón mùa xuân đến. Chân em mỏi mệt nhưng tim chẳng muốn dừng, vì dừng lại đồng nghĩa với việc tự chôn mình tiếp tục gặm nhấm nỗi đơn độc triền miên.

Và thế là, em lạc lối về ngôi trường xưa, nơi mà quãng đời học sinh làm em nhớ. Bỗng dưng có những ngày tháng trong veo, bình lặng làm chúng ta nhớ về những điều bình dị lắm đỗi ngọt ngào, phải không cô.

Cô có biết. Em đã thấy gì không? Trường đã khác xưa thật đấy, những hành lang rêu phong năm nào nay đã lát gạch hoa tinh tươm, những cây phượng bé nhỏ giờ đã cao to vươn mình đón tia nắng mai vàng rực, những bàn ghế đá mới toanh được phủ đầy sân trường... khang trang quá cô à!

 

0030.png

 

Em nhớ, thời chúng em học là những gì còn xưa cũ nhất. Vậy mà, nó vẫn ở đây, vẹn nguyên trong tim em. Em lặng thinh thả lòng trong những nốt nhạc trầm bỗng màu thời gian níu gọi vang vọng tiếng cô giảng bài trong lớp học mái tôn năm nào, nghe tiếng đồng bọn râm ran cười khẽ còn chí chóe người đùa trêu ghẹo, nghe những lời thủ thỉ tâm tình của cô trò ta thân mật xiết bao.

Những điều ấy, em mãi nhớ mong và khắc khoải hoài niệm về một tuổi thơ hồn nhiên, dù đã là quá khứ. Em không biết, cũng không rõ, bây giờ cô đang nơi nào, còn nhớ thương chúng em không cô. Em thật vô tâm phải không cô, những năm tháng bộn bề công việc, em đã phớt lờ mọi thứ, để khi quay lưng xoay lại, năm tháng rộng dài đi qua, mình đã đánh mất rất rất nhiều thứ. Cô à! Đừng giận em nhé. Em nhủ thầm dù thế nào, dù bao lâu, dù mãn đời, kí ức về mái trường, về thầy cô, về bạn bè với em sẽ là kỉ niệm đẹp nhất em từng có. Nó tựa như việc các bạn nhỏ tin tưởng vào việc gấp một nghìn con hạc giấy, thì ước nguyện sẽ thành sự thật. Và sự thật ấy, nếu có, em tâm nguyện ước ao rằng lớp chúng ta cùng nhau học buổi học cuối cùng thật tình cảm để lưu lại trong thước phim con tim mình, nhé cô.

Ngần ấy thời gian, ngần ấy cơn gió thổi qua, ngần ấy điều quá vãng bền nguyên, em nhớ cô.

 

Mai Phạm